Home » Từ thiện
Nghị lực phi thường của nữ sinh lớp 12 bị khiếm khuyết đôi tay bẩm sinh
09:32 |Đó là tình cảnh của em Lê Thị Thắm, học sinh lớp 12A4, Trường THPT Đông Sơn 1, huyện Đông Sơn khi em sinh ra đã không có đôi tay. Vượt lên số phận, em cũng sắp đạt được ước mơ vào đại học của mình. Nhưng phía trước em còn đầy chông gai khi trong người mang nhiều bệnh tật, gia đình quá nghèo không có khả năng chạy chữa cho em…
Hình ảnh người phụ nữ tần tảo sớm hôm chở cô con gái tật nguyền đến trường học hơn chục năm qua đã ăn sâu vào tiềm thức của người dân ở xã Đông Thịnh, cũng như các học sinh, thầy cô giáo Trường THPT Đông Sơn 1, huyện Đông Sơn, tỉnh Thanh Hóa.
Chị là Nguyễn Thị Tình, mẹ của em Lê Thị Thắm, học sinh lớp 12 A4, trường THPT Đông Sơn 1. Khi chúng tôi đến nhà đang là lúc mờ sáng, giữa tiết trời lạnh buốt xương, bắt gặp hình ảnh một cô bé nhỏ thó đang ngồi bệt dưới đất đưa đôi chân trần khéo léo của mình cắp từng cuốn sách, vở cho vào cặp. Những việc còn lại như mặc quần áo em đều phải nhờ vào sự trợ giúp của mẹ.
Khi chuẩn bị xong những công việc cá nhân cho con, chị Tình vội vã dắt chiếc xe đạp cọc cạch cho con gái ngồi lên và đưa đến tận lớp học. Rồi chị lại lầm lũi ra về với bao công việc thường ngày của người vợ, người mẹ. Cậu con trai út Lê Xuân Tuấn năm nay học lớp 6 thì tự lo cho mình.
Bẩm sinh Thắm đã không được lành lặn như bạn bè cùng trang lứa. Em sinh ra không có 2 tay, người mẹ lúc đó như chết lặng, nhưng với bản chất của người mẹ, chị Tình gần như đã bỏ mọi công việc đồng áng ở nhà chăm sóc cho con mong con được bù đắp lại bằng tinh thần.
Cứ như vậy, từ ngày Thắm đi học, chị theo con suốt 12 năm trời, dù nắng hay mưa, ngày hai buổi chị đưa đón con đến trường đi học rồi trở về lo công việc gia đình. Mọi sinh hoạt, thuốc thang cho con đều đổ dồn lên đôi vai anh Lê Xuân Ân, chồng chị. Anh Ân đi phụ hồ ở Hà Nội có khi cả tháng trời không về nhà.
Với những người bình thường, tập viết bằng tay đã khó, chân lại càng khó hơn, do chân phải phải ngắn hơn nên Thắm phải tập viết bằng chân trái. Hai năm nay, đôi chân của Thắm cũng không còn được như trước khi chân cao, chân thấp, nhưng nghị lực của Thắm thì không hề suy giảm.
Nhớ lại những ngày bắt đầu tập viết, có những lúc chân em bị phồng rộp lên, xước da, tứa cả máu. Chị Tình thương con, lấy dẻ quấn vào chân và khuyên con không viết nữa. Nhưng Thắm vẫn quyết tâm thực hiện mong ước được đến trường của mình. Bao tháng ngày khổ luyện, cùng với sự trợ giúp của mẹ rồi Thắm cũng đọc thông, viết thành thạo các chữ cái. Chính nghị lực phi thường đó đã nâng bước cô học trò khuyết tật đến trường. Khó để dùng ngôn ngữ bằng lời để có thể diễn tả hết những nỗ lực, khổ luyện của Thắm. Những ngày qua, thời tiết giá rét nhưng em vẫn phải mang đôi chân trần đến lớp.
Đôi mắt thoáng buồn khi nghĩ lại những ngày còn học lớp 1, các bạn ở trường hay trêu chọc và gọi em là chim cánh cụt. Lúc đó em rất buồn và thường hay khóc một mình. Nhưng mẹ và các thầy cô giáo luôn bên cạnh an ủi, động viên em, giải thích cho các bạn nhỏ để không chọc ghẹo em nữa. Nhà trường và gia đình cũng đóng cho em một bộ bàn ghế phù hợp với thể trạng của em. Cứ như vậy, đến nay, Thắm đã là nữ sinh lớp 12 của Trường THPT Đông Sơn 1.
Sự kiên trì, bền bỉ của em đã có kết quả. Từ lớp 1 đến lớp 12, Thắm đều đạt danh hiệu học sinh tiên tiến và học sinh giỏi. Năm lớp 3 em đạt giải nhì cuộc thi vẽ tranh do Hội bảo trợ Người khuyết tật và Trẻ mồ côi tỉnh Thanh Hóa tổ chức. Năm lớp 5 em đi thi viết chữ đẹp và đoạt giải Nhất ở huyện và giải xuất sắc ở tỉnh. Lớp 8 em đạt giải vẽ tranh ở huyện và thi giải tiếng Anh trên mạng. Năm lớp 9 em đi thi học sinh giỏi môn văn do trường tổ chức. Và rất nhiều giấy khen, bằng khen do huyện, tỉnh và trung ương khen tặng…

Dù không có tay, nhưng với nỗ lực của mình, Thắm đã viết được bằng chân trái
Dù đã bước sang tuổi 19, nhưng trông Thắm chỉ như một học sinh cấp 2, nặng 24kg. Hơn nữa, mấy năm nay sức khỏe của Thắm không được tốt, bệnh tật đổ dồn. Khổ nhất là những ngày trời trở lạnh, bệnh tật hành hạ, toàn thân ê buốt, các khớp chân đau nhức. Cột sống của Thắm cũng bị cong, vẹo, ruột bị tắc và suy nhược cơ thể nặng. Mới đây, em còn mắc căn bệnh viêm đường tiết niệu và u nang đi nhiều nơi chữa trị nhưng khối u vẫn ngày một lớn, không thuyên giảm...
Vì điều kiện gia đình nên em không thể nằm điều trị dài ngày ở viện mà xin đơn thuốc về nhà uống. Nhưng với đồng lương phụ hồ ít ỏi, lại phải lo cho cả gia đình nên việc thuốc thang của em cũng không được thường xuyên.
Gia đình Thắm thuộc hộ nghèo, nhà chỉ có một sào ruộng, được xã tạo điều kiện cho vay làm tạm căn nhà nhỏ đến nay vẫn chưa trả hết nợ. Đã vậy tiền viện, tiền thuốc thang cho Thắm ngày càng nhiều khiến gia đình càng chật vật. Đôi mắt Thắm đượm buồn khi nhắc đến hoàn cảnh gia đình, em mong muốn ông trời thương và cho bệnh tật bớt hành hạ để em có thể tiếp tục việc học và bố mẹ cũng đỡ vất vả hơn.
Phía trước em là giảng đường đại học, Thắm mong ước được đi học đại học, trở thành một cô giáo dạy ngoại ngữ để về quê dạy các em nhỏ trường làng. Nhưng trên con đường thực hiện niềm mơ ước ấy của em còn lắm chông gai, thử thách cùng với muôn vàn khó khăn về điều kiện sức khỏe và kinh tế gia đình…
Mọi sự giúp đỡ xin gửi về:
1. Mã số 2095: Chị Lê Thị Tình, Đội 9, Đoàn kết, xã Đông Thịnh, huyện Đông Sơn, tỉnh Thanh Hóa.
Số ĐT: 01658640882
2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học & Dân trí - Báo điện tử Dân trí.
Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội (Cạnh cây xăng Kim Mã)
Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490
Email: quynhanai@dantri.com.vn
Bạn đọc ủng hộ qua các tài khoản sau:
* Tài khoản VNĐ tại VietComBank:
Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 045 100 194 4487
Tại: Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội.
* Tài khoản USD tại VietComBank:
Account Name: Bao Khuyen hoc & Dan tri
Account Number: 045 137 195 6482
Swift Code: BFTVVNVX
Bank Name: THE BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM (VietComBank)
* Tài khoản VNĐ tại VietinBank:
Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 10 201 0000 220 639
Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm
* Tài khoản VNĐ tại Ngân hàng Quân đội (MB)
Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 0721100356359
Tại Ngân hàng TMCP Quân đội – Chi nhánh Thái Thịnh - Hà Nội
* Tài khoản USD tại Ngân hàng Quân đội (MB)
Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 0721100357002
Swift Code: MSCBVNVX
Bank Name: MILITARY COMMERCIAL JOINT STOCK BANK - MCSB ( No.3, Lieu Giai str., Ba Dinh Dist., Hanoi, Vietnam)
* Tài khoản VND tại Ngân hàng Agribank:
- Tên tài khoản: Báo Khuyến học và Dân trí
- Số tài khoản VND: 1400206027950.
- Tại Ngân hàng: Agribank CN Láng Hạ
* Tài khoản USD tại Ngân hàng Agribank:
- Account Name: Bao Khuyen hoc & Dan tri
- Account Number: 1400206027966
- Swift Code: VBAAVNVX402
- Bank Name: Vietnam Bank for Agriculture and Rural Development, Lang Ha Branch
3. Văn phòng đại diện của báo:
VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122
VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725
VP TPHCM: số 294 - 296 đường Trường Sa, phường 2, quận phú Nhuận, TPHCM. Tel: 0866786885
VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 0710.3.733.269
Bên trong tiệm cắt tóc đặc biệt nhất Việt Nam
15:30 |“Đến các tiệm cắt tóc thông thường, người ta phải đắn đo kiểu tóc này với mẫu tóc khác. Còn ở đây, chỉ có cạo trọc hoặc cắt ngắn 3 phân…” – anh Đặng Quang Tuấn, điều dưỡng viên phụ trách cắt tóc cho bệnh nhân tại viện Huyết học và truyền máu TW ngậm ngùi nói.
16h30 chiều thứ 5 hàng tuần, nhiều bệnh nhân lại tập trung nơi dãy hành lang khoa Điều trị hóa chất, Viện huyết học và truyền máu TW để đăng kí cắt tóc. Họ tìm đến đây để được cắt tóc miễn phí bởi người thợ là những “cây kéo vàng” trong màu áo blouse trắng.
Người đàn ông 14 năm nhặt rác không công
13:31 |
Điều khiến người đàn ông này vui hơn hết là mỗi
lần trở lại nơi anh đã đi qua, môi trường đều xanh và sạch hơn trước.
Anh Đào Văn Việt (SN 1979, Thái Nguyên) tự nhận mình mê ngao du thiên hạ.
Năm 2012, anh nghỉ làm ở Hà Nội để thực hiện sở thích du lịch bụi bằng xe đạp từ Bắc vào Nam và thỏa mong muốn được khám phá của mình.
Nhưng không chỉ đi và đi, ở những điểm anh dừng chân, đặc biệt là những bãi biển, anh đã làm việc mà ngay cả người dân bản địa cũng phải bất ngờ: Nhặt rác không công.

Năm 2000, anh Việt đã bắt đầu dọn và gom rác ở tất cả mọi nơi anh đi qua khi có thời gian hay cơ hội. Tại các điểm dừng chân, anh đều dành hàng chục phút để dọn dẹp, đốt đống rác trên đường.
Sau này, anh đi đến nhiều biển hơn, thấy rác sinh hoạt ở khắp mọi nơi, rác do chính ý thức của người dân tạo ra nên anh Việt quyết định sẽ công khai các hoạt động của mình.
Anh chia sẻ: 'Mình không mong muốn những việc này sẽ làm thay đổi ý thức hay cách suy nghĩ của mọi người, chỉ cần đem lại niềm vui, môi trường sống sạch hơn cho những người dân tại những nơi mình đi qua thì bản thân cũng cảm thấy vui rồi'.
Từ đó, mỗi chuyến đi anh cũng đầu tư nhiều thời gian, công sức hơn và chuẩn bị kỹ càng hơn từ túi đựng rác, quần áo, giày, xe thồ.
Anh còn chuẩn bị tờ rơi, băng rôn cho các khâu tuyên truyền ở những nơi cần thiết và liên hệ với chính quyền địa phương đề nghị trợ giúp.
Trong quá trình làm việc, nếu gặp người dân anh trò chuyện với họ về việc không xả rác, nói cho họ biết tác hại và sự nguy hiểm của việc môi trường sống ô nhiễm.
Anh Việt hào hứng chia sẻ: 'Tất cả những bãi biển hay nơi mình dọn rác, khi có dịp trở lại dường như mọi thứ ngăn nắp và sạch hơn.
Những người bán hàng rong trên bãi biển cũng có ý thức hơn, họ tự dọn dẹp khi ra về. Người dân vẫn nhớ đến mình, cái thằng đạp xe dọn rác, mình cảm thấy rất vui'.


Có người thông cảm, họ nói lời cảm ơn, có những người thì lắc đầu rồi nói: 'Làm thế làm gì, rồi rác lại đầy ra đó'.
Nhưng những điều đó không làm anh bận tâm nhiều, anh vẫn đi đến những bãi biển mới, đến với những nơi có nhiều rác để dọn.
Anh luôn tự động viên mình với ý nghĩ đơn giản: 'Cứ làm khi mình còn có thể và niềm vui sẽ đến'.
Trong suốt nhiều năm qua, anh đã đi dọc các bãi biển ở nhiều tỉnh: Quảng Ninh, Thanh Hóa, Nghệ An, Thái Bình, Quảng Bình, Quảng Nam... để dọn rác.
Ngoài các bãi biển, anh Việt cũng dọn dẹp rác ở các bến đò, những nơi anh đi qua như Hà Nội, Sa Pa, đất mũi Cà Mau…
Dọn rác là niềm vui

Hiện tại, anh Việt đang làm công việc tự do ở Quảng Nam nên có điều kiện dọn rác các bãi biển gần đây.
Anh thường dành những ngày nghỉ và một khoản tiền lương để mua dụng cụ, kinh phí đi lại, mua nước cho những người trợ giúp, in ấn các ấn phẩm tuyên truyền.
'Mình muốn đi nhiều hơn, làm nhiều hơn, để thỏa mãn đam mê và có nhiều hành động ý nghĩa cho đời thêm vui', anh Việt khẳng định.
Xem thêm…
Anh Đào Văn Việt (SN 1979, Thái Nguyên) tự nhận mình mê ngao du thiên hạ.
Năm 2012, anh nghỉ làm ở Hà Nội để thực hiện sở thích du lịch bụi bằng xe đạp từ Bắc vào Nam và thỏa mong muốn được khám phá của mình.
Nhưng không chỉ đi và đi, ở những điểm anh dừng chân, đặc biệt là những bãi biển, anh đã làm việc mà ngay cả người dân bản địa cũng phải bất ngờ: Nhặt rác không công.
Anh Đào Văn Việt trong chuyến đi của mình
14 năm đạp xe dọn rácNăm 2000, anh Việt đã bắt đầu dọn và gom rác ở tất cả mọi nơi anh đi qua khi có thời gian hay cơ hội. Tại các điểm dừng chân, anh đều dành hàng chục phút để dọn dẹp, đốt đống rác trên đường.
Sau này, anh đi đến nhiều biển hơn, thấy rác sinh hoạt ở khắp mọi nơi, rác do chính ý thức của người dân tạo ra nên anh Việt quyết định sẽ công khai các hoạt động của mình.
Anh chia sẻ: 'Mình không mong muốn những việc này sẽ làm thay đổi ý thức hay cách suy nghĩ của mọi người, chỉ cần đem lại niềm vui, môi trường sống sạch hơn cho những người dân tại những nơi mình đi qua thì bản thân cũng cảm thấy vui rồi'.
Từ đó, mỗi chuyến đi anh cũng đầu tư nhiều thời gian, công sức hơn và chuẩn bị kỹ càng hơn từ túi đựng rác, quần áo, giày, xe thồ.
Anh còn chuẩn bị tờ rơi, băng rôn cho các khâu tuyên truyền ở những nơi cần thiết và liên hệ với chính quyền địa phương đề nghị trợ giúp.
Trong quá trình làm việc, nếu gặp người dân anh trò chuyện với họ về việc không xả rác, nói cho họ biết tác hại và sự nguy hiểm của việc môi trường sống ô nhiễm.
Anh Việt hào hứng chia sẻ: 'Tất cả những bãi biển hay nơi mình dọn rác, khi có dịp trở lại dường như mọi thứ ngăn nắp và sạch hơn.
Những người bán hàng rong trên bãi biển cũng có ý thức hơn, họ tự dọn dẹp khi ra về. Người dân vẫn nhớ đến mình, cái thằng đạp xe dọn rác, mình cảm thấy rất vui'.
Anh Việt tích cực nhặt rác tại các bãi biển
Nhưng những việc anh làm,
không phải ai cũng hiểu. Có người nói anh 'ăn cơm nhà vác tù và hàng
tổng', rác nhiều lắm dọn làm gì cho mệt... Có người thông cảm, họ nói lời cảm ơn, có những người thì lắc đầu rồi nói: 'Làm thế làm gì, rồi rác lại đầy ra đó'.
Nhưng những điều đó không làm anh bận tâm nhiều, anh vẫn đi đến những bãi biển mới, đến với những nơi có nhiều rác để dọn.
Anh luôn tự động viên mình với ý nghĩ đơn giản: 'Cứ làm khi mình còn có thể và niềm vui sẽ đến'.
Trong suốt nhiều năm qua, anh đã đi dọc các bãi biển ở nhiều tỉnh: Quảng Ninh, Thanh Hóa, Nghệ An, Thái Bình, Quảng Bình, Quảng Nam... để dọn rác.
Ngoài các bãi biển, anh Việt cũng dọn dẹp rác ở các bến đò, những nơi anh đi qua như Hà Nội, Sa Pa, đất mũi Cà Mau…
Dọn rác là niềm vui
Anh Việt hy vọng việc làm này sẽ cải thiện ý thức của người dân địa phương
Kết hợp với việc làm, anh Việt không ngừng tuyên truyền cho mọi người về việc bảo vệ môi trường sống.Hiện tại, anh Việt đang làm công việc tự do ở Quảng Nam nên có điều kiện dọn rác các bãi biển gần đây.
Anh thường dành những ngày nghỉ và một khoản tiền lương để mua dụng cụ, kinh phí đi lại, mua nước cho những người trợ giúp, in ấn các ấn phẩm tuyên truyền.
'Mình muốn đi nhiều hơn, làm nhiều hơn, để thỏa mãn đam mê và có nhiều hành động ý nghĩa cho đời thêm vui', anh Việt khẳng định.
Quán cơm “thần tiên” 2.000 đồng giữa Sài Gòn
13:11 |
2.000 đồng với nhiều nơi không
thể mua được ly trà đá, nhưng ngay giữa đất Sài thành ồn ào, náo nhiệt,
người dân có thể mua được bữa cơm trưa đầy đủ dinh dưỡng.
Giữa
Sài Gòn hoa lệ với hàng quán, đồ ăn đắt đỏ, người nghèo có được bữa cơm
ấm bụng với giá chỉ vỏn vẹn đúng 2.000 đồng khiến nhiều người mới thoạt
nghe không tin, có người còn thốt lên rằng đó là chuyện thần tiên.
Tại địa bàn TP.HCM, những quán cơm với
giá chỉ 2.000 đồng đang ngày được nhân rộng để phục vụ dân nghèo như
chuỗi quán cơm Nụ Cười, các quán cơm 2.000 tại quận 3, 5, 6, 7, 11, quận
Tân Phú…
Tại quán cơm 2.000 đồng trên đường Ngô
Quyền (quận 5) hoạt động vào các buổi trưa thứ 3, 5, 7 hàng tuần. Quán
cơm đi vào hoạt động từ giữa năm 2009 do các thành viên của diễn đàn
“Người tôi cưu mang” quản lý. Tấm biển “phục vụ sinh viên nghèo và người
nghèo” được treo ngay trước cửa ra vào. Chỉ có một vài đầu bếp ở đây
được thuê, còn lại là những tình nguyện viên, sinh viên tự nguyện đến
phục vụ.
Với 2.000 đồng khách sẽ có được bữa cơm
trưa với món mặn, xào, cơm và canh được tự do lấy thêm, trái cây tráng
miệng, trà đá miễn phí. Đối tượng phục vụ của quán cơm tất cả mọi người
từ bán vé số, lượm ve chai, xe ôm, bảo vệ… đến nhân viên văn phòng. Ghi
nhận vào buổi trưa giữa háng 4, mặc dù chưa đến 11 giờ nhưng quán đã tấp
nập hàng chục người xếp hàng chờ mua phiếu, lấy cơm, dùng cơm. Người
tuy đông nhưng không khí trong quán được tố chức rất văn minh, trật tự.
Anh Minh Thy (31 tuổi) bán vé số dạo
trên các con phố cho biết: “Hồi đầu đi qua đây, thấy quán cơm mới mở,
treo bảng giá 2.000 đồng cho một phần cơm, tôi đâu có tin. Ai đời, giữa
Sài Gòn cái gì cũng đắt đỏ mà dĩa cơm thì chỉ có 2.000 đồng”.
Trong khi đó chị Nguyễn Thị Lan (quê Phú
Yên, cũng hành nghề bán vé số nói: “Ăn một lần rồi lại muốn đến ăn
nhiều lần. Cơm ngon, sạch sẽ, đầy đủ lại thêm trái cây, giá chưa mua
được ly trà đá nên tôi giới thiệu thêm cho những người lao động nghèo
như tôi đến ăn. Ai cũng mừng rỡ. Bình thường mua một phần cơm ở ngoài rẻ
cũng 18.000 đồng – 20.000 đồng mà với những người lao động nghèo, đó là
một số tiền không ít. Từ khi đến ăn ở đây, chúng tôi tiết kiệm hơn được
chục nghìn đồng để lo cho gia đình”.
Mỗi một suất ăn tuy rất rẻ nhưng chứa
đựng biết bao nỗi niềm, người dùng sẽ luôn cảm thấy ngon miệng hơn khi
mà thực đơn luôn thay đổi theo từng ngày với đầy đủ các món mặn, xào,
canh và cả tráng miệng. Việc tồn tại một quán cơm giá 2.000 đồng giữa
trung tâm thành phố đã làm giảm gánh nặng mưu sinh cho nhiều người
Một số hình ảnh tại quán cơm "thần tiên" 2.000 đồng:
Đứa con tinh thần của cô gái suy thận vừa ra đời
13:29 |
Dù ngày mất đã tròn 3 tháng nhưng cô kịp để lại di chúc toàn bộ tiền tác quyền sách ủng hộ quỹ khuyến học.
Cuộc đời cô gái bất hạnh này nổi tiếng đến nỗi nhiều người quên rằng Châu Loan cũng là một tác giả nổi tiếng của 'Tủ sách vượt lên nghịch cảnh'.
Đây là dự án sách khuyến học do Nhà sách Đông Tây hỗ trợ xuất bản. Tủ sách dành cho những tác giả có hoàn cảnh khó khăn hoặc khiếm khuyết vì thân thể nhưng đam mê viết sách.
Tập thơ 'Hoa đời' của Nguyễn Châu Loan là đầu sách thứ 6 của dự án này và cũng là đầu sách mới nhất. Nhiều người gọi cuốn sách này là tập 2 của 'chuyện cổ tích có thật giữa đời thường'.
Tập thơ 'Hoa đời' vừa ra mắt, còn tác giả Châu Loan thì đã ra đi mãi mãi vào ngày 22/1 vừa qua.
Biên tập viên Đặng Thiên Sơn tâm sự đầy nuối tiếc: 'Ê-kíp biên tập đã làm hết công suất, chỉ mong chị Loan kịp ra mắt tác phẩm.
Đây là món quà tinh thần chị ấp ủ rất lâu, dành cho người chồng, người thân, người bạn, người hâm mộ và cho chính bản thân chị.
Một món quà ngọt ngào bởi đã đi qua rất nhiều cay đắng. Ngày ê-kíp nghe tin chị mất, chúng tôi đã rất hối tiếc, cảm giác đó đeo đẳng chúng tôi đến tận bây giờ'.
Tập thơ 'Hoa đời'
Anh Sơn cũng cho hay, bản thảo cuối cùng của cuốn sách vẫn đến được với chị Loan bên giường bệnh.
Giám đốc Nhà sách Đông Tây, ông Đoàn Tử Hoan, đã chủ động liên hệ việc xuất bản để động viên tinh thần chị Loan vượt qua nỗi đau, cũng như hỗ trợ một phần chi phí điều trị.
'Điều đáng tiếc nhất là chưa xin được giấy phép nên tập thơ chưa xuất bản được mặc dù bản thảo chúng tôi đã biên tập xong.
Theo kế hoạch chậm nhất là cuối tháng 12 sẽ xuất bản, tôi có đề nghị sẽ xuất bản cuốn sách trước thời gian dự kiến nhưng Châu Loan không đồng ý.
Chị muốn đứa con tinh thần của mình phải có sự chuẩn bị chu đáo khi 'ra đời'.
Chị bảo, muốn tặng cho những người ở lại một món quà hoàn hảo, món quà của hy vọng. Nên không cần sự vội vã ở đây.
Nghe chị nói xong câu đó, nhìn lại thấy ai cũng rưng rưng nước mắt rồi', anh Sơn chia sẻ.
Tập thơ 'Hoa đời' tập hợp 100 bài thơ đa dạng chủ đề: Viết về bố mẹ, về bạn bè, ký ức tuổi học trò, những người cùng cảnh ngộ hay về chính bản thân Châu Loan với những nỗi buồn riêng tư…
Còn theo lời kể của anh Nguyễn Hải Châu, anh trai chị Loan đồng thời là người được ủy quyền thừa kế tập thơ thì toàn bộ số tiền tác quyền cuốn sách sẽ được chuyển vào Quỹ khuyến học của dòng họ Nguyễn.
'Lúc sinh thời em tôi là người rất ham học và quý mến những trẻ em có tinh thần hiếu học. Vì thế di nguyện của em tôi sẽ được thực hiện ngay khi bán được cuốn sách đầu tiên.
Đây cũng là cách để Loan sống mãi trong trái tim bạn bè và người thân', anh Châu xúc động tâm sự.
Cô gái suy thận trong 'đám cưới cổ tích'
Tác giả Hoàng Diệu Thuần, bạn văn và cũng là người bạn thân của Châu Loan không kìm được nước mắt khi nói về người vắng mặt.
'Loan viết cuốn thơ này trong những ngày đau đớn nhất về thể xác. Có những ngày, 1 tay chị ấy viết, 1 tay ghìm chặt cơn đau.
Nhìn cảnh đó tôi bảo Loan nếu có đau thì cứ nghỉ nhưng Loan chỉ mỉm cười nói đấy là lúc hạnh phúc nhất và thấy mình đẹp nhất.
Chưa lúc nào tôi thấy Loan ngừng nỗ lực, ngừng lạc quan. Và tinh thần ấy được truyền tải hoàn toàn vào những dòng thơ.
Nếu đọc, bạn sẽ thấy, Loan đẹp như đóa hướng dương ngoài trang bìa', Diệu Thuần xúc động tâm sự.
Những lời động viên của Châu Loan chính là động lực để chị sống chung với căn bệnh ung thư máu suốt 10 năm qua.
Còn với Trần Phương Nhung, cô gái 12 năm đối diện với căn bệnh thận hiểm nghèo lại gọi tập 'Hoa đời' là điều kỳ diệu.
'Chị đã chọn được cách ở lại lặng lẽ và day dứt trong tim mọi người, bằng thơ', Phương Nhung chia sẻ.
Thư viện miễn phí góc công viên
16:03 |
'Hãy chia sẻ những cuốn sách mình có để cùng lập nên nhiều thư viện sách miễn phí, nhằm mang văn hóa đọc đến gần hơn với giới trẻ.
Chủ nhật nào Vũ Bích Thảo (kỹ sư xây dựng) cũng cùng các bạn tình nguyện viên trong Câu lạc bộ thiện nguyện Thư viện tự lập dậy sớm hơn thường lệ.
Họ có mặt ở công viên Tao Đàn (quận 1, TP HCM) để mang gần 1.000 đầu sách đủ thể loại, phục vụ người dân và các em nhỏ.
Góc đọc sách miễn phí tại công viên Tao Đàn đã tạo nên nét văn hóa độc đáo riêng.
Giữa sự ồn ào, náo nhiệt của các khu trò chơi, tập thể dục và hoạt động ngoài trời, góc đọc sách tập trung khá đông các bạn nhỏ cùng các bậc phụ huynh ngồi đọc trong sự yên bình.
Bác Minh Nguyệt (65 tuổi, nhà ở Trần Quang Diệu, quận 3) sau khi kết thúc tập thể dục buổi sáng đã dừng chân tại điểm đọc sách, chọn một cuốn rồi kéo ghế ra một góc ngồi đọc say sưa.
Bác Nguyệt cho biết, thói quen này đã được hình thành từ 6 tháng nay - khi thư viện sách di động đến đặt tại công viên này.
![]() |
| Rất đông bạn nhỏ đến đọc sách miễn phí tại công viên Tao Đàn |
Mỗi sáng chủ nhật, anh Hoàng Sơn (nhà ở quận 7) đưa con trai đến đây để đọc sách.
Con anh Sơn mới học lớp 2 rất thích thú với thư viện này.
Cháu chăm chú đọc và khi được ba gợi ý tuần sau quay lại mang những cuốn sách mà cháu có ở nhà tặng các bạn nhỏ đến đây đọc, cháu đã gật đầu đồng ý.
Điểm đặc biệt của thư viện sách di động ở Tao Đàn là ngoài việc đọc sách miễn phí tại chỗ, người đọc có thể mượn sách đem về đọc mà không tốn bất kỳ chi phí nào, với thời gian cho mượn khá dài.
Làm sao để các bạn nhỏ và tất cả mọi người có thể tiếp cận với sách một cách dễ dàng nhất, đặc biệt là hướng các bạn trẻ, các em nhỏ đến văn hóa đọc, tránh những tác hại, bạo lực học đường đang tràn lan... đã thôi thúc Thảo và các bạn mở thư viện tự lập này.
Sau một thời gian chuẩn bị và được các nhà xuất bản, các bạn đọc hảo tâm tin tưởng, ủng hộ, hàng ngàn đầu sách đã được tập hợp lại và được nhóm của Thảo 'lọc' kỹ, trước khi đem sách đến với cộng đồng.
Điểm đến thử nghiệm đầu tiên là công viên Tao Đàn hoạt động rất hiệu quả.
Hiện Vũ Bích Thảo cùng các cộng sự và tình nguyện viên đang lên kế hoạch mở rộng điểm đọc sách đến các công viên trong thành phố, đặc biệt là chú ý điểm đọc đến với các vùng lân cận như quận 8, Gò Vấp, Củ Chi...
Hiện thư viện đã đi vào hoạt động ổn định. Nhóm đang khảo sát để phát triển thêm nhiều điểm đọc sách khác ở các công viên trên địa bàn thành phố.
Ngoài ra, nhóm cũng đang làm thư viện online để bạn đọc có thể đăng ký sách online, sau đó đến bất kỳ một điểm đọc sách miễn phí nào của thư viện tự lập lấy sách về đọc.
'Hãy chia sẻ những cuốn sách mình có để cùng lập nên nhiều thư viện sách miễn phí cho cộng đồng, nhằm mang văn hóa đọc đến gần hơn với giới trẻ, để mọi người tiếp cận sách dễ dàng hơn và sách trở nên bình dân hơn', Thảo chia sẻ.
Thư viện sách miễn phí tại công viên Tao Đàn mở cửa từ 8h đến 12h chủ nhật hằng tuần.
Ba người đàn bà sống biệt lập ở bìa rừng
14:57 |Ở căn nhà không điện, không vật dụng hiện đại, 3 người phụ nữ vò võ nuôi nhau trong cơ cực.
Xem thêm…
Đó là hoàn cảnh của 3 chị em Phan Thị Vận (SN 1954), Phan Thị Vân (SN 1959) và Phan Thị Tam (SN 1961), ở tổ dân phố Thuận Hồng, phường Đức Thuận, thị xã Hồng Lĩnh, Hà Tĩnh.
Cổng vào ngôi nhà của 3 bà cũng chỉ là tắt ngang qua bụi cây hàng rào.
Bà Vận nhớ lại, khi chưa cải cách ruộng đất, bố của bà là Phan Văn Trà làm Chủ tịch UBND xã Đức Thuận (nay là phường Đức Thuận).
Do anh em ruột thịt không có ai nên cuộc sống gia đình bà thời đó rất khó khăn.
Bố làm chủ tịch xã nhưng tiền lương cũng chẳng đủ nuôi mấy miệng ăn trong nhà. Ông phải nhận thêm ruộng về cày kiếm sống.
Năm 1981, trong lần người cha đi bừa không may bị xóc răng bừa vào chân.
Do không có điều kiện đi chữa trị kịp thời, vết thương nhiễm trùng, sau đó ông Trà mất đi để lại 4 mẹ con côi cút.
Kể từ khi chồng mất, bà Âu Thị Nhị (mẹ bà Vận) luôn cố gắng làm lụng nuôi 3 con lớn lên.
Nhưng phận đàn bà, sức chẳng có nên dù cố gắng mấy cuộc sống gia đình bà luôn trong tình trạng thiếu ăn từng bữa.
Năm 1974, bà Vận (áo đen) lên đường nhập ngũ. Sau 4 năm, bà xuất ngũ trở về nhà với những vết thương và dị tật chiến tranh để lại.
Về nhà, bà Vận cùng mẹ cố gắng làm mấy sào ruộng khoán để chăm lo cho 2 em.
'Ngày cha làm chủ tịch thì cuộc sống còn đỡ vì có cha lo. Rồi lần lượt cha mất, mẹ mất nữa, 3 chị em tôi như bơ vơ...', bà Vận nói.
Đã nghèo còn gặp tai ương, năm lên 10 tuổi, cô em út Phan Thị Tam đi gánh nước bị ngã gãy 1 chân.
Còn người em gái thứ hai Phan Thị Vân cũng bị ngã bong gân ở đầu gối chân.
Tiền không có nên bà Vận không thể đưa 2 em gái đi chữa bệnh. Thời gian trôi qua, đôi chân của 2 người em gái của bà bị tàn tậtkhông thể đi lại được.
Bà Vận kể, trước đây, có lần bà đã nên duyên vợ chồng với một người đàn ông quê ngoài Bắc. Nhưng vì thương 2 em tàn tật ở nhà côi cút, bà đành 'dứt tình' để chăm sóc các em.
Năm 2004, trước tình cảnh éo le của gia đình bà Vận, UBND xã Đức Thuận đã hỗ trợ xây căn nhà tình thương để 3 người phụ nữ này có nơi ăn chốn ở.
Cũng từ đây, 3 chị em bà Vận được hưởng chế độ hỗ trợ người tàn tật.
Mỗi tháng, người em gái Phan Thị Vân bị tàn tật nặng được hỗ trợ 675.000 đồng, em út Phan Thị Tam được hỗ trợ 405.000 đồng. Còn bà Vận nuôi 2 em được hỗ trợ 180.000 đồng.
Nhưng rồi những đồng tiền lương trợ cấp chẳng thấm tháp vào đâu bởi cứ dăm bữa nửa tháng, bệnh tuổi già hành hạ khiến cuộc sống 3 người thêm khó khăn.
Hơn 40 năm qua, 2 người em ốm đau, tàn tật không làm gì được, người chị cả một mình gánh vác nỗi lo cơm áo gạo tiền nuôi cả 3 chị em.
Nghèo đói cứ bám lấy gia đình họ nên cả 3 người ai cũng gầy, gốc hác như những bộ xương khô. Bà Vận bây giờ cao chỉ khoảng 1m, nặng khoảng 30kg.
Nhất là bà Vân, căn bệnh quái ác đã rút xương khiến bà suy yếu trầm trọng. Chân tay bà giờ chỉ còn như da bọc xương.
Đã hàng chục năm trôi qua, bà chỉ ngồi một chỗ trên giường. Mọi sinh hoạt đều phụ thuộc vào người chị cả chăm sóc.
Trong căn nhà nhỏ không điện, không vật dụng hiện đại, 3 chị em bà Vận vẫn sống và đùm bọc nhau bằng tình thương.
Hàng ngày, bà Vận chỉ ra khỏi nhà khi đi lên rừng kiếm củi về nấu ăn.
Có những tháng mưa dầm, củi không đi lấy được, 3 chị em bà Vận chỉ lủi thủi trong nhà nấu cơm lên rồi chan nước mắm ăn cho qua bữa.
Bà Vân kể, ăn khổ chỉ toàn rau và nước mắm lâu rồi cũng thành quen. Giờ mua cá thịt hay đồ tanh gì thì bà không thể ăn được vì ăn xong lại đau bụng.
Ngôi nhà như nhà hoang không có người ở, mạng nhện giăng khắp nơi.
Ông Nguyễn Tất Cương, Phó Chủ tịch phường Đức Thuận cho biết: 'Hoàn cảnh 3 chị em bà Vận đặc biệt khó khăn.
Mong các nhà hảo tâm chung tay giúp đỡ để 3 người phụ nữ này có được cuộc sống tốt hơn nữa'.
Mọi sự giúp đỡ xin gửi về: Bà Phan Thị Vận
Địa chỉ: Tổ dân phố Thuận Hồng, phường Đức Thuận, thị xã Hồng Lĩnh, Hà Tĩnh.
Lừa đảo xin tiền: Khi lòng tốt bị lợi dụng!
10:40 |
Lợi dụng lòng tin và sự trắc ẩn của nhiều người mà những kẻ lười lao động đã vạch ra những kế hoạch lừa đảo hết sức tinh vi.
Các bệnh viện, bến xe, đường phố, nơi đông người, tự do ra vào từ lâu là “đất lành” của những kẻ gian xảo, gây bức xúc hoang mang cho nhiều người. Đặc biệt, thời gian gần đây nhiều kẻ gian còn kiếm tiền bằng trục lợi bằng tấm lòng nhân ái, bao dung, thiện nguyện của những người chung quanh.
Mới đây, hành khách tại bến xe Giáp Bát (Hà Nội) không khỏi bất ngờ trước cảnh tượng, một nhóm người, khi thì là một người đàn ông nhỏ nhắn, tóc điểm bạc, đeo mục kỉnh; khi là chị bán bánh mì, bán nước dạo… vừa khệ nệ, lỉnh kỉnh thúng mẹt, một tay bế bé trai chừng hai tuổi lên xuống các chuyến xe buýt đợi giờ xuất bến, hoặc đến những chỗ đông người… xin tiền.
Những người bế cháu, họ lặp đi lặp lại một thông điệp: Đây là cháu bé mắc bệnh hiểm nghèo, đang điều trị bệnh ung thư máu tại Viện Huyết học Trung ương. Sự sống của cháu phụ thuộc vào tấm lòng hảo tâm của các cô, các chú, các anh chị, các cháu…
Người phụ nữ có tên Đinh Thị Lệ (37 tuổi, quê xã Đức Long, huyện Nho Quan, tỉnh Ninh Bình). Cháu bé Phạm Tuấn A. (1 tuổi) là bệnh nhân đang điều trị tại Viện Huyết học Trung ương.
Theo lời kể của Lệ, phát hiện cháu bị bệnh hiểm nghèo (ung thư máu), người chồng đã lạnh lùng bỏ đi để lại gánh nặng cho vợ con tự chịu đựng. Hết tiền chạy chữa, mẹ con Lệ lâm vào cảnh đường cùng, phải ra bắt xe về quê lo vay mượn, nhưng cũng không đủ tiền để về quê.
Trước hoàn cảnh đáng thương của Lệ, không ít đã móc hầu bao ủng hộ, giúp đỡ. Tuy nhiên, không ai biết rằng đây là một hình thức lợi dụng lòng tốt để lừa đảo. Không chỉ cháu bé hoàn toàn khỏe mạnh, người mẹ bất hạnh kia còn là kẻ lừa đảo có tiếng ở địa phương, đang bị cơ quan điều tra Công an tỉnh Hà Nam theo dõi.
Những trường hợp lợi dụng lòng tốt để lừa đảo, cướp tài sản không phải là hiếm.
Trước đó, hàng loạt vụ giả bán tăm từ thiện vòi tiền ở bến xe Mỹ Đình đã bị công an phanh phui.
Trưa 16/1, cảnh sát đã bắt quả tang Phạm Thị Hoa (30 tuổi) và 3 phụ nữ khác đang lừa bán tăm cho một số nạn nhân.
Theo điều tra, Hoa là người tổ chức nhóm bán tăm từ thiện giả. Sau khi ra chợ Đồng Xuân mua tăm về đóng gói, người phụ nữ này thuê in tem của cơ sở từ thiện thật rồi đưa cho những người trong nhóm. Họ chia khu vực hoạt động ở Bến xe Mỹ Đình.
Khi gặp những thiếu nữ hoặc người có vẻ lần đầu lên thành phố, nhóm Hoa mời mua tăm để ủng hộ. Chúng sẽ cho xem danh sách những người đã ủng hộ từ 30.000 đến 100.000 đồng trước đó. Ít hơn, nhóm này không nhận tiền. Người nào từ chối, họ sẽ xúm lại chửi bới, đe dọa, thậm chí hành hung.
Không chỉ ở các bến xe mà ngay trong bệnh viện, những đối tượng này cũng lợi dụng lòng thương của nhiều người, đặc biệt là phụ nữ mang thai, các bậc cha mẹ dễ mủi lòng, hai con nghiện ma túy nhập vai những bệnh nhân đáng thương, có mặt tại nhiều bệnh viện ở TP.HCM lừa đảo...
Với cơ thể gầy gò, xanh xao nên khi đóng vai bệnh nhân, cả hai đã khiến nhiều người lầm và dễ dàng cho tiền. Người nam ngoài 30 tuổi, mặc chiếc áo xanh công nhân, đi cùng “vợ” có bàn tay bị băng bó. Anh này chủ động bắt chuyện người qua lại để xin tiền, miệng lúc nào cũng lễ phép: “Dạ, anh chị có thể cho em mấy đồng về xe không ạ?” hay: “Anh chị ơi, giúp em mấy đồng để chữa bệnh cho vợ, vợ chồng em đang rất cần tiền chạy chữa”. Trong khi “chồng” kể khổ, người “vợ” đứng ủ rũ, làm dáng để đánh động lòng thương của nhiều người, nhưng mắt không ngừng liếc ngang liếc dọc để quan sát.
Có rất nhiều người đã đứng lại hỏi thăm và cho tiền. Đặc biệt, các cặp sắp “lên chức bố, mẹ” thường móc hầu bao ra giúp đỡ từ vài chục lên đến vài trăm ngàn đồng để “làm phước cho con”. Chưa đầy một giờ đồng hồ, cả hai đã xin được gần cả triệu đồng.
Đã có không ít những vụ lừa đảo số lượng lớn đánh vào lòng thương người như thế, nhưng bên cạnh một số sự việc được đưa ra ánh sáng, thì hầu như các vụ lừa đảo tương tự đều chưa bị đưa ra ánh sáng, kẻ lừa đảo vẫn ung dung tiếp tục những hành động phi pháp, phi đạo đức của mình. Điều đáng lo không chỉ là tình trạng vi phạm pháp luật dưới hình thức trên đang ngày càng phổ biến và ít bị xử lý, mà quan trọng là nó gây rạn nứt, mất lòng tin trong xã hội, khiến người đời trở nên chai sạn, cảnh giác và khép mình hơn với những hoàn cảnh đáng thương, vì người ta sợ khi mở lòng cũng là lúc những kẻ táng tận lương tâm tràn vào để lợi dụng lòng thương của họ.
Tấm lòng ông 'giám đốc' ngồi xe lăn chế tạo xe lăn
10:26 |
'Nếu sinh ra là người khuyết tật đó không phải lỗi của bạn nhưng nếu bạn để mình trong nghèo khó thì đó là lỗi của bạn'.
Hằng ngày ở ngõ 115, khu tập thể 15B Kim Liên (Hà Nội) vẫn vang lên tiếng cắt tiện, hàn xì của ông Nguyễn Trung - người được mệnh danh là 'giám đốc xe lăn'.
Dù đã ở tuổi 66 nhưng ông Trung vẫn miệt mài sửa chữa, lắp ráp, chế tạo xe lăn giá rẻ cho những người khuyết tật trong khi ông cũng đang ngồi trên xe lăn.
'Có gì đâu, cuộc sống mà, mình làm việc thiện mong sao có thể giúp người khuyết tật vượt lên chính cuộc sống của mình, góp ích cho xã hội', ông Trung chia sẻ.
'Xưởng' chế tạo xe lăn của ông Trung là căn phòng nhỏ hơn 10m2, được bố trí đầy đủ máy móc vật liệu nào là máy tiện, máy uốn sắt, khung inox, ốc vít…
Ảnh minh họa
Khác với những chiếc xe lăn bình thường, xe lăn của ông Trung trở thành một thương hiệu riêng bởi tính tiện ích của nó.
Ông chế tạo xe theo đặc điểm của từng người, để chủ nhân có thể dễ di chuyển dễ dàng.
Ông tâm sự: 'Có người bị khuyết tật chỉ còn lại một tay, mình phải chế tạo làm sao họ chỉ cần lăn trên một bánh xe là có thể di chuyển nhẹ nhàng rồi, chứ tay lăn bánh xe bên này rồi lại qua bánh xe bên kia thì vất vả quá'.
Và để có thể chế tạo được những chiếc xe lăn như thế đối với ông Trung là cả một quãng đường dài.
Sinh ra trong một gia đình gốc Quảng Nam, bị bệnh bại liệt từ năm lên 2 tuổi, ông Trung được ba sắm cho chiếc xe lăn nhưng chiếc xe lăn nặng, hay bị hỏng khiến việc di chuyển rất khó khăn.
Tình trạng đó cứ kéo dài khiến ông nảy sinh ý tưởng 'tại sao không làm xe lăn cho mình và cho người khác để di chuyển thuận tiện hơn'.
Nghĩ là làm, ông bắt đầu mua nhiều chiếc xe lăn khác nhau để tìm hiểu nguyên lý vận hành rồi cứ tháo ra lại lắp vào, việc thử nghiệm chế tạo đã nhiều nhưng vẫn chưa thành công.
Một thời gian sau đó ông Trung được mời tham dự lớp tập huấn về bảo dưỡng, thiết kế và sản xuất xe lăn ở Bangkok (Thái Lan) theo chương trình 'Người đi xe lăn sản xuất xe lăn' do một tổ chức của Nhật Bản tài trợ.
Ảnh minh họa
Sau nhiều năm miệt mài cố gắng học hỏi, chiếc xe lăn đầu tiên của ông đã ra đời năm 1997 làm hoàn toàn bằng nguyên liệu dễ kiếm như ống inox, bánh xe đạp, vải dù… với tay lái nhẹ, dễ điều khiển, dễ sửa chữa khi hỏng.
Khi ấy nhiều người không tin chiếc xe lăn đó là do ông làm được, chỉ khi thấy ông di chuyển thuận tiện họ mới đến đặt hàng.
Lại nói về câu chuyện đặt hàng ông chia sẻ: 'Nói là đặt hàng thế thôi nhưng cũng có khi là bán với giá rẻ, không tính công và đôi lúc cũng là cho người ta không lấy tiền.
Tôi cũng là người khuyết tật như họ, điều kiện cũng rất khó khăn nhưng nghĩ giúp được người ta thay đổi hoàn cảnh cuộc sống là thấy vui rồi'.
Đằng sau câu chuyện chế tạo xe lăn giá rẻ cho người khuyết tật của ông Trung còn câu chuyện về nghị lực vươn lên trong cuộc sống.
Rời căn nhà nhỏ ấm áp của ông mà câu ông nói vẫn văng vẳng bên tai: 'Nếu sinh ra là người khuyết tật đó không phải lỗi của bạn nhưng nếu bạn để mình trong nghèo khó thì đó là lỗi của bạn'.








